|
Bài toán giá thuốc - bóng quanh chân Cục
Quản lư Dược |
||||||
|
24/06/2008 10:23 (GMT + 7) |
||||||
|
Sản
xuất, kinh doanh thuốc chữa bệnh ở bất
kỳ quốc gia nào cũng đều phải quản lư
chặt chẽ, nhưng ở ta chặt mà lỏng, khó mà
dễ, nhiêu khê mà ít hiệu quả, tất cả
đều gây nên những lăng phí không cần thiết. |
||||||
|
Cứ mỗi lần giá thuốc biến
động tăng, cùng với sự kêu trời của
bệnh nhân và thân nhân của họ là một loạt
những giải pháp được cơ quan quản lư
dược phẩm tung ra, nhằm trấn an dư
luận, t́m cách an dân. Thế nhưng có vẻ như
tất cả các giải pháp ấy không đủ sức
kéo dược phẩm “xuống thang”. Khi các tin tức, phóng sự về tăng
giá thuốc làm mỏi mệt các cơ quan truyền thông
cũng là lúc người dân buộc phải ngậm ngùi
móc hầu bao chi trả cho khoản mua thuốc chữa
bệnh, mà so với thời gian trước đó đă
vượt 30 - 50%.
Dư luận lại đang xôn xao
trước việc giá thuốc leo thang đến chóng
mặt dịp này, thậm chí đến các bệnh
viện nhỏ cũng không có thuốc để bán cho người
bệnh. Cơ quan Quản lư Dược buộc
phải lên tiếng, nhưng giải pháp th́ vẫn là
“b́nh mới rượu cũ” - , những mệnh
lệnh hành chính được ban ra, những đoàn
thanh tra liên ngành được lập cấp tốc. Cách làm này giống y nguyên cách mà Bộ Tài chính
kêu gọi các doanh nghiệp sản xuất ô tô không
tăng giá. Người viết bài này tin rằng những
giải pháp của Cục Quản lư Dược đưa
ra lần này không thể kéo được giá
thuốc xuống thang. Nguyên nhân tăng giá thuốc đă
được nhiều các chuyên gia phân tích, b́nh luận.
Theo tôi, nguyên nhân chủ yếu nằm ở việc
quản lư Nhà nước về lĩnh vực
dược phẩm: Quản lư nhập khẩu thuốc Bài ca về giá nguyên liệu thế giới
tăng nên giá bán thành phẩm quốc nội phải
tăng theo có thể chưa thật sự thuyết
phục. Anh bạn tôi kinh doanh dược phẩm có
công ty thuộc loại vừa và nhỏ, thường
nhập khẩu những lô hàng vừa phải.
Trong lúc trà dư tửu hậu, nghe anh nói chuyện tôi
mới vỡ lẽ tại sao giá thuốc cứ tăng
dài dài. Anh nói, mặc dù họ có đối tác
nước ngoài trực tiếp và thân hữu, bỏ
tiền ra nhập khẩu, có kênh phân phối, nhưng
họ không thể nhập trực tiếp mà phải
uỷ thác qua một công ty khác - hầu hết là các
doanh nghiệp quốc doanh. Cái ṿng “kim cô” trói chặt họ là quy
định một doanh nghiệp kinh doanh dược
phẩm phải đạt doanh số khoảng vài
triệu USD/năm th́ mới được xem xét cho
nhập trực tiếp. Thế là h́nh thành nên các
“đầu nậu” quốc doanh chỉ ngồi chơi
lấy tiền uỷ thác nhập khẩu của các công
ty “bé bé, xinh xinh”, lệ phí uỷ thác tất nhiên phải
dội vào đầu người tiêu dùng. Thêm nữa, Nhà nước c̣n áp đặt
một tỉ suất lợi nhuận nhất
định đối với việc kinh doanh
dược phẩm. Có nghĩa là nếu anh khai mua giá là 1
đồng th́ đừng mong bán ra 10 đồng, cho dù
giá 10 đồng so với thị trường nội
địa là rẻ, bởi như thế là vi phạm
mức lợi nhuận cho phép.
Quản lư phân phối thuốc tại thị
trường nội địa Anh bạn tôi bán buôn, hay nói theo từ dân dă là
“đầu nậu”, phạm vi hoạt động
rộng khắp khu vực miền Bắc và Bắc Trung
bộ, nói rằng, để thuốc được bày
bán th́ phải có visa do Cục Quản lư Sược
cấp cho từng lô thuốc. Những mệnh lệnh như thế, làm khó
cho người kinh doanh không khác ǵ t́m kim đáy bể, gây
nên những rủi ro khôn lường. Mà từ ngàn
xưa, lỗ th́ phải tính để bù, lô này lỗ
họ phải t́m cách sang lại rủi ro cho người
dùng ở lô sau chứ làm sao họ chịu. Nỗi đoạn trường cấp phép Việc cấp phép mở Nhà thuốc cũng
là một đoạn trường, nhất là gần
đây Bộ Y tế áp dụng tiêu chuẩn GPP
đối với các nhà thuốc tư nhân, đă làm
tăng chi phí đầu tư lên gấp nhiều lần
cho các nhà thuốc. Tất nhiên, hội nhập th́ phải theo
thông lệ quốc tế, nhưng thiết nghĩ chúng ta
cũng nên áp dụng có lộ tŕnh v́ rơ ràng thu nhập
của dân ta kém hàng trăm lần so với thế
giới. Đầu tư lớn, các cửa hàng
thuốc tất phải nâng giá bán để nhanh
đến điểm hoà vốn. Thêm nữa, qui định cứng nhắc
về việc mở nhà thuốc bán lẻ của các công
ty dược phẩm tư nhân cũng gây nên khó khăn
trong việc lưu thông thuốc. Theo đó, 1 công ty
dược phẩm mặc dù khi thành lập đă phải
đủ điều kiện về trang thiết bị,
mặt bằng, chuyên môn (có dược sĩ cao cấp,
có kho bảo quản thuốc vv) nhưng nếu công ty
đó muốn mở hiệu thuốc bán lẻ th́ ngành Y
tế vẫn yêu cầu mỗi cửa hàng phải có
dược sĩ cao cấp chịu trách nhiệm. Không quản được đầu ra Thực tế hiện nay ngành Y tế có
thể nói chỉ quản đầu vào mà không kiểm
soát đầu ra, tức là khâu hậu kiểm quá buông
lỏng. Các công ty dược phẩm mỗi khi có
sản phẩm mới phải xin visa lưu hành, nhưng
sau đó họ muốn quảng cáo lại phải xin phép
ngành Y tế. Mà đă xin phép th́ phải tốn kém thời
gian và tiền bạc. Thuốc đă có visa th́ quảng cáo hay tiếp
thị là chuyện của doanh nghiệp, chứ đâu
cần Nhà nước phải đọc, phải
duyệt từng mẩu quảng cáo của họ? Trách
nhiệm trước lời lẽ quảng cáo là
thuộc về doanh nghiệp mới phải. Sản xuất, kinh doanh thuốc chữa
bệnh ở bất kỳ quốc gia nào cũng
đều phải quản lư chặt chẽ, nhưng
ở ta chặt mà lỏng, khó mà dễ, nhiêu khê mà ít
hiệu quả, tất cả đều gây nên những
lăng phí không cần thiết, chi phí trong kinh doanh đều
đưa vào giá thành, do vậy tăng giá là điều
tất yếu.
Ai được hưởng lợi
nhiều? Dư luận đều nói kinh doanh
dược phẩm là siêu lợi nhuận, nhưng trên
thực tế ở nước ta nhà sản xuất, nhà
kinh doanh c̣n phải chịu rất nhiều chi phí hành
chính, chi phí phi sản xuất, phi thương mại
chiếm một tỉ trọng quá lớn trong cơ
cấu giá. Mặc dù giá bán lẻ có cao ngất th́
thiệt hại vẫn là do người bệnh gánh
chịu. Người hưởng lợi nhiều có
lẽ chính là những cá nhân, những cơ quan có
quyền “cấp phép” nếu họ không công tâm và liêm chính.
Trong bối cảnh hiện nay, để giá
thuốc b́nh ổn, biện pháp khả thi không nằm
ở việc ngành Y tế nỗ lực thuyết
phục Chính phủ mở hầu bao dự trữ
ngoại tệ để nhập thuốc về và bù
lỗ để bán cho dân. Bởi v́ khác với xăng
dầu, việc xă hội hóa y tế đă rộng
khắp, Nhà nước đă không nắm trọn khu
vực bán lẻ nên càng bảo trợ, càng bao cấp th́
tham nhũng càng có nguy cơ nảy sinh. Biện pháp khả thi theo tôi là cải cách
triệt để khâu quản lư hành chính về lĩnh
vực dược phẩm, cởi trói cho doanh nghiệp,
tăng cường đầu mối nhập khẩu,
khuyến khích khâu lưu thông, phân phối, giao quyền
hậu kiểm cho chính quyền địa phương và
cơ quan y tế cơ sở, tăng mức xử
phạt vi phạm. BS. Ḥa Minh Tân |